chuyển nhà thành hưng hà nội Ai cũng nói tôi may mắn khi có người bạn trai khéo léo, chăm chỉ. Ban đầu tôi cũng thấy vậy, nhưng hiện tại lại cảm thấy buồn và cô đơn. Bạn trai tôi vẽ rất đẹp, có năng khiếu về thời trang và nấu ăn khá ngon. Quan trọng là anh ấy rất thích làm những việc đó. Đam mê cộng nhiệt tình khiến anh bận cả ngày, chẳng có thời gian dành cho tôi.

Anh tự tay thiết kế, cắt may quần áo cho tôi, cho anh và người thân, thậm chí bạn bè, đồng nghiệp thấy chúng tôi mặc đẹp cũng nhờ may. Họ chỉ cần trả tiền vải, còn công may anh không lấy. Vậy là họ thường mời chúng tôi ăn uống để cảm ơn. Dĩ nhiên, bạn trai tôi không thích ăn hàng nên lại về nhà ai đó và tự nấu nướng. Quả thực anh nấu rất ngon, cũng chẳng cần tôi đụng tay vào việc gì. Nhưng cảm giác mình như người thừa và vô tích sự khiến tôi không mấy dễ chịu.

Tưởng tượng sau này kết hôn với một người như "siêu nhân" thế này tôi cũng hơi sợ. Sợ mình "nhàn cư vi bất thiện", sợ ác cảm với đam mê của chồng; hoặc sợ anh quá nhiệt tình với bạn bè mà không còn thời gian dành cho vợ con. Bỗng nhiên tôi thấy lưỡng lự quá, không biết nên tiếp tục hay dừng lại. Mong chuyên gia và độc giả cho tôi xin lời khuyên.